Mỗi buổi chiều đến, khi cánh cửa cổng của trường mầm non Bình Minh được mở, phụ huynh ùa vào cười cười nói nói đón con em về nhà, tôi lại thường gặp một bác phụ huynh là bà ngoại của một học sinh lớp tôi, dáng vẻ tất bật, vội vã, đầu tóc và áo quần ướt mồ hôi dù trời nắng hay những hôm thời tiêt lạnh. Tôi gặp hỏi thăm bác,và được biết bác thường tới bếp cơm nhà chùa để nấu cơm cùng sư thầy đi phát những suất cơm từ thiện cho bệnh nhân bệnh viện K. Chỉ nhìn và nghe bác nói như vậy, tôi cũng thấy cuộc đời này thật ấm áp tình người, cuộc sống này còn nhiều người tốt, mỗi việc tốt đâu phải những gì cao siêu, mà điều vĩ đại lại bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất.
Nỗi đau thể xác và tinh thần của bệnh nhân bị ung thư làm sao tả hết. Mỗi tờ giấy kết quả ghi nhận mắc bệnh K như báo trước một sự thật nghiệt ngã. Du chi phí điều trị cho bệnh nhân bị K vô cùng lớn nhưng khoa học hiện đại vẫn chưa có phương thuốc nào cứu chữa khỏi hoàn toàn được. Căn bệnh ung thư - một căn bệnh tai quái ăn mòn sự sống khiến cho bệnh nhân luôn phải gồng mình, vật vã trong đau đớn về thể xác và tinh thần ,.. làm cho bệnh nhân dễ trở nên suy sụp. Nỗi đau thể xác, nỗi đau tinh thần, gánh nặng tài chính và những hệ lụy khác dồn nén trong trái tim người bệnh. Nhưng may thay, vẫn còn có những tấm lòng rộng mở, những trái tim đôn hậu xuất phát từ sự thấu hiểu, sự sẻ chia để cuộc đời này không ai bị cô đơn, không còn ai bị bỏ lại phía sau.
Câu chuyện của bác phụ huynh nấu những suất cơm từ thiện cùng thầy chùa cho bệnh nhân ung thư không chỉ là sự chia sẻ vật chất, về dinh dưỡng của mỗi bữa ăn mà còn là sự tiếp sức hi vọng, tiếp sức niềm vui và sức mạnh tinh thần để người bệnh có thể kiên cường hơn, mạnh mẽ hơn chiến đấu với bệnh tật. Khi tôi hỏi thăm công việc bác vẫn âm thầm nấu những bữa ăn phát miễn phí cho bệnh nhận bệnh viện K, bác chỉ cười xòa “Có gì đâu cô Thúy, toàn là của thầy chùa, mình chỉ góp một chút công”. Đằng sau nụ cười ấy, tôi cảm nhận được là cả trái tim, sự nhiệt thành và sẻ chia không tính toán, không cần đền đáp, tự nguyện làm, tự nguyện thức khuya dạy sớm, tự nguyện sơ chế và nấu nướng những bữa ăn ngon, miễn phí mà chỉ mong những người đang khốn khó về bệnh tật kia được nguôi ngoai nỗi đau, được chia sẻ gánh nặng tinh thần và một phần vật chất, giúp bệnh nhân có động lực sống. Bác kể, một tuần bác tham gia nấu 4 buổi nấu cơm từ thiện, Thầy chùa đi phát cơm không chỉ ở bệnh viện K Tân Triều mà còn phát những bữa ăn 0 đồng ở bệnh việt Nhiệt Đới thuộc huyện Đông Anh cũ, vào các ngày thứ hai, thứ tư, thứ 6 và chủ nhật. Sáng thứ 2 phát bánh cuốn chả hoặc xôi chè sen ở bệnh viện K Tân Triều. Trưa thứ tư phát cơm ở bệnh viện Nhiệt đới Đông Anh. Trưa thứ 6, phát cơm ở viện K Tân Triều. Sáng chủ nhật, phát bún mộc ở viện nhiệt đới Đông Anh.
Bác thường dạy sớm cùng mọi người nấu từ 3 giờ sáng. Mọi công việc mua bán gạo, rau, thịt,… đều chuẩn bị từ trước. Bác bảo, thầy mua thực phẩm sạch của người dân trong làng. Người dân biết sư thầy đi làm từ thiện cũng chọn các loại thực phẩm ngon sạch để thầy thực hiện tâm nguyện giúp người, giúp đời. Bác cũng tâm sự: “Ngày trước nhiều người tham gia nấu nướng nhưng bây giờ còn ít lắm”. “Mỗi tuần nấu 2 buổi cơm, một buổi thổi xôi chè và bánh cuốn, một buổi nấu bún. Mỗi buổi nấu cơm khoảng hơn 80kg gạo, 120kg rau, 60 kg thịt lợn. Buổi thổi xôi thì nấu cả chè sen, hoặc chuẩn bị các xuất bánh cuốn với số lượng 3 tạ bánh cuốn và 60kg chả nóng. Món bún thì nấu khoảng hơn 1 tạ bún với canh xương mộc”.
Trong những cái nắng gắt gao hay những buổi trời lạnh giá rét, tôi vẫn thấy bác rất hồ hởi và vui vẻ khi kể về công việc bác vừa làm xong như chặt gà, nâu cơm, rửa rau,...Bởi đó là những việc có ích cho người, cho đời, đặc biệt là giúp người đang trong khó khăn khốn khổ vì bệnh tật. Bác đã hàng ngày trao đi tình yêu thương vô điều kiện và nhận lại là nụ cười, là niềm vui của chính mình. Tình yêu thương của bác không chỉ lan tỏa âm thầm đến trái tim người bệnh mà còn chạm đến trái tim, khơi dậy tình yêu thương con người, lòng vị tha nhân ái đến những người xung quanh trong đó có tôi.
Bác cũng dạy con cháu biết yêu thương, trân quý những người xung quanh mình. Những lúc rảnh rỗi, bác đón cháu về, cho cháu ra vườn tập cuốc đất trồng rau sạch. Bác dạy cháu biết vâng lời cô, biết yêu quý và chia sẻ với bạn bè. Sau bác quay video gửi lại cho tôi. Từ tình yêu thương trao đi của bác, cậu học sinh của tôi (cháu ngoại của bác) rất chăm ngoan và từ nhỏ đã biết chia sẻ với bạn bằng những việc làm nhỏ nhất như: Hỏi thăm bạn nào đó vì sao nghỉ học, biết chia sẻ đồ chơi và quan tâm đến việc vì sao bạn khóc, vì sao bạn không chơi với mình.
Câu chuyện về những bữa cơm 0 đồng cho bệnh nhân K và bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo của bác phụ huynh Nguyễn Thị Hợi - thôn 1 Ninh Hiệp, xã Phù Đổng mà tôi kể trên đã thắp sáng ngọn lửa hy vọng, giúp những mảnh đời kém may mắn có thêm nghị lực để chiến thắng bệnh tật. Xin được cảm ơn bác Hợi và đoàn thiện nguyện của sư thầy Thích Đàm Thủy, chùa Khánh Ninh xã Phù Đổng - những người đã thắp sáng ngọn lửa của lòng nhân ái, gìn giữ và phát huy lòng yêu thương con người của người dân làng Nành, cũng như gìn giữ truyền thống tốt đẹp tương thân tương ái trong dạo lý làm người của người dân Việt Nam. Tấm gương của bác Hợi đã nhắc nhở tôi rằng: Hạnh phúc không phải là những gì ta nắm giữ, mà là những gì ta cho đi. Yêu thương cho đi là còn mãi./.
Một số hình ảnh về bác Hợi: